Dù gì thì chúng tôi cũng là anh em

Trước khi mất, mẹ tôi mới tiết lộ anh Hai không phải là con ruột của bà mà là con của một người bạn thân giờ đang định cư bên Mỹ. Lý do mẹ anh bỏ con là vì năm đó bà bị gia đình ép phải kết hôn giả với một anh Việt kiều và “đi biệt xứ” để tránh tai tiếng cho gia đình vì con gái không chồng mà chửa.

Sang bên kia, sau khi ly dị, mẹ anh lập gia đình mới và không muốn để lộ quá khứ của mình. Vì vậy, việc trở về đón con như lời hứa hẹn ban đầu đã không được thực hiện. Mẹ tôi cũng không muốn trao trả đứa bé cho gia đình ngoại vì bà đã xem thằng bé như con đẻ của mình. Việc này, chỉ có vài người biết, trong số đó không có ba tôi. Vì vậy, sau này, khi đã thay lòng đổi dạ, ba tôi viện lý do mẹ tôi có con riêng trước khi lấy chồng nên nhất quyết đòi ly hôn…

Khi mẹ mất tôi mới 19 tuổi, còn anh đã 25. Lúc đó anh đã đi làm. Anh nuôi tôi suốt mấy năm đại học, kiên quyết không cho tôi vừa học vừa làm. Anh nói: “Người ta kẹt lắm mới phải vừa học vừa làm. Bây giờ anh lo cho em được thì em cứ tập trung học cho tốt. Sau này ra trường rồi muốn làm gì thì làm”.

Nhà chỉ có hai anh em. Anh lo cho tôi còn hơn cả mẹ. Buổi sáng trước khi đi làm, anh nấu cơm, xới vào gà mên cho tôi mang theo lên trường; buổi chiều, hôm nào về sớm, anh cũng giành phần nấu cơm dù tôi đã giao ước đó là công việc của tôi. Anh đi đâu, thấy có cái gì ngon, đẹp cũng mua về cho tôi…

Năm anh 28 tuổi thì tôi ra trường. Tôi bảo anh: “Em tự lo được rồi, anh cưới vợ đi”. Anh cười: “Chừng nào gả chồng cho em rồi anh Hai mới cưới vợ”. Có một chị đồng nghiệp thương anh mấy năm nay cứ lui tới hối thúc nhưng anh cũng cười trừ: “Huyền lấy chồng đi, đừng chờ anh làm gì vì anh đã có lời thề… ở vậy suốt đời”.

Chờ đợi không được, chị Huyền đi lấy chồng. Gần đây, lại thấy có chị Mai ghé nhà thăm anh. Chị hay mua quà cho tôi, mong tôi làm đồng minh trong phi vụ ép anh cưới vợ. Tôi lại giục: “Anh còn chờ gì nữa? Bộ muốn con gái người ta chết già hết hay sao?”. Anh cốc vào đầu tôi: “Lo em kìa”.

Tôi đi làm, cũng có người theo đuổi nhưng sao tôi chẳng thể yêu ai. Người thì tính tình như trẻ con, người lại độc đoán, có người đẹp trai ngời ngời nhưng lại ẻo lả như con gái… Chẳng biết từ bao giờ, trong suy nghĩ của tôi, người được tôi chọn lựa phải giống như anh: Thật thà, chịu khó, rộng lượng, tính tình cởi mở dễ thương… Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy chớ tôi không dám nói ra…

Cho đến một ngày nọ, có người đàn bà đã đứng tuổi đến tìm mẹ tôi. Thoạt nhìn bà, tôi đã giật mình vì tôi nhận ra những nét của anh trên gương mặt bà. Hôm đó anh đi đám cưới một người bạn, chỉ mình tôi ở nhà. Đúng như tôi đoán: Bà chính là mẹ ruột của anh. Bà thắp nhang cho mẹ tôi rồi khóc thật nhiều và xin lỗi vì đã đặt gánh nặng của mình lên vai mẹ tôi suốt mấy chục năm qua. Giờ đây, khi cuộc sống đã yên bình, mọi người dường như đã quên hết chuyện xưa thì bà muốn quay về nhận lại con…

Phải khó khăn lắm và mất nhiều thời gian để tôi thuyết phục anh tha thứ cho mẹ. Gần 1 năm sau, anh mới chịu theo mẹ về Tây Ninh nhìn nhận bên ngoại của mình. Chính ở nơi đây, anh đã gặp một người con gái hiền dịu, nết na…. Chỉ gặp nhau có mấy lần mà chị đã yêu anh tha thiết. Gia đình hai bên cũng đồng ý tán thành cho đôi trẻ. Mẹ anh từ Mỹ trở về chuẩn bị cưới vợ cho con…

Tôi biết, từ lâu rồi, tôi không còn nghĩ đến anh như một người anh (Ảnh minh họa)

Thật lòng tôi rất vui trước hạnh phúc của anh. Năm nay anh đã 31 tuổi, cái tuổi chẳng còn trẻ để nghĩ đến một tổ ấm. Anh xứng đáng để đón nhận những gì đẹp nhất của tình yêu… Thế nhưng, trong sâu thẳm lòng mình, tôi thấy trái tim như rỉ máu. Mỗi khi nghĩ đến hình ảnh anh sánh vai cùng một người con gái khác, ngực tôi đau nhói.

Tôi biết, từ lâu rồi, tôi không còn nghĩ đến anh như một người anh. Và tôi cố dằn nén điều đó bởi tôi biết rằng, dù chỉ là suy nghĩ thôi thì cũng đã là tội lỗi tày đình. Giờ đây, tôi chỉ còn biết trách mẹ tôi, tại sao lại nói ra điều ấy là gì để bao nhiêu năm nay, lòng tôi không còn trong sáng khi nghĩ về anh…

Tôi đã lẩn trốn bằng cách nói dối là sẽ đi công tác xa đúng vào ngày lễ đính hôn của anh. Vừa nghe tôi nói vậy, anh đã thảng thốt: “Không thể nhờ người khác đi thay à? Anh sẽ vào công ty nói với giám đốc cho em…”. Nhưng tôi lắc đầu: “Khỏi cần”. Nói rồi tôi bỏ vào phòng riêng. Tôi đã khóc suốt buổi chiều. Tôi bỏ cơm nước và tối đó đột ngột lên cơn sốt cao. Anh cho tôi uống thuốc, chườm khăn mát cho tôi và ngồi canh tôi cả đêm.

Sáng hôm sau, anh đi chợ thật sớm mua đồ về nấu cháo cho tôi. Nhìn tô cháo nóng hổi, thơm phức nhưng miệng tôi đắng ngắt. Tôi lắc đầu: “Em không đói, không muốn ăn…”. Anh ngồi xuống bên cạnh: “Ăn đi rồi anh nói cho nghe cái này”.

Tôi ăn xong tô cháo, mặt mày đã tỉnh táo trở lại, sốt ruột hỏi anh: “Chuyện gì vậy anh?”. “Bây giờ em ở nhà, anh vô công ty xin phép cho em”.

Nói vậy rồi anh đi. Tôi cứ tưởng anh đi một lát sẽ về, không ngờ lại đi đến quá trưa. Khi về mặt anh buồn hiu. Tôi thấy vậy cũng không dám hỏi.

Buổi chiều trước hôm lễ đính hôn, lẽ ra anh phải về nhà ngoại ở Tây Ninh để sáng sớm hôm sau sang nhà đàng gái làm lễ nhưng tôi thấy anh vẫn bình chân như vại. Tôi ngập ngừng giục: “Tối rồi, sao anh không đi đi…”. Anh nhìn tôi thật lâu. Chưa bao giờ tôi bắt gặp một ánh nhìn như thế. Và tôi thấy sợ. Lát sau anh lắc đầu: “Anh không cưới vợ nữa…”. Tôi thảng thốt: “Anh… sao vậy? Chuyện này đâu phải chuyện đùa…”.

Hóa ra là hôm anh bảo vô công ty xin phép cho tôi, anh đã đi thẳng lên Tây Ninh xin phép hồi đám đính hôn và cả đám cưới. Mẹ anh và cả bên ngoại rất giận. Anh kể xong và lại nhìn tôi chăm chú. Rồi anh nắm lấy tay tôi xiết thật chặt: “Em đừng lo nữa. Chừng nào em lấy chồng thì anh mới cưới vợ”.

Tôi không hiểu lời nói của anh có ẩn ý gì không nhưng tôi vừa thấy nhẹ nhõm trong lòng, đồng thời lại thấy nặng trĩu một sự giày vò…

Tôi không biết phải làm sao cho đúng... Bởi dù gì thì tôi với anh cũng là anh em dù chúng tôi không cùng chung máu mủ…

Ý kiến bạn đọc

Bài viết:

Dù gì thì chúng tôi cũng là anh em

Tên của bạn:
Email của bạn:
Tiêu đề:
Nội dung:
 

Ý kiến phản hồi của độc giả sẽ được đăng ngay sau khi gửi, nếu đạt đủ các điều kiện sau:

  • Là tiếng Việt và phải có dấu đầy đủ
  • Ý kiến bình luận của bạn không trùng với các nội dung đã được đăng
  • Ý kiến bình luận mang tính xây dựng để những độc giả khác có góc nhìn sâu hơn và thiết thực hơn về chủ đề bình luận
  • Nội dung bình luận không vi phạm các lĩnh vực như: chính trị, tôn giáo, văn hóa và thuần phong mỹ tục của người Việt Nam

Xin cảm ơn!

Thông báo - thư mời

Video clip nổi bật